Chiêm ngưỡng những ngôi nhà đẹp tại Việt Nam thân yêu
Trong con người của tôi luôn có một mặc cảm lớn. Cái mặc cảm ấy đeo nặng đến nỗi kéo mi mắt tôi cụp xuống mỗi khi nhìn ngắm, trầm trồ, xuýt xoa các nhà cửa, lầu cao, sân vườn của bè bạn, người quen, đồng nghiệp, hàng xóm (đôi khi cả với bà con hàng họ gần xa). Lúc đó, tôi lẩm bẩm với tôi: “Nhà mình nghèo thiệt”. Chính những lúc ấy, cái ý nghĩ "Thế nào mới là một ngôi nhà đẹp?" cứ thế ám ảnh, trở đi trở lại chất vấn tôi. Ừ, vậy thế nào mới là ngôi nhà đẹp nhỉ? Lộng lẫy, nguy nga như những ngôi biệt thự đẹp trong cổ tích; tinh tế, quý phái, đẳng cấp như kiến trúc Âu Châu hay cứ bé bé, xinh xinh mà đủ đầy cũng đã là đẹp? Ấy là sự tự ti thoáng qua vì choáng trước sự hào nhoáng. Sau đó về lại nhà mình, thông thường tôi sẽ bình tĩnh nhận ra. Nhà quá đẹp nhưng chủ nhà thấy cứ… sao sao ấy, có vẻ lạc lõng, không hòa nhập với ngôi nhà. Nhà thì sang, vật liệu, nội thất theo hướng cổ điển, ngoại thất đắt tiền nhưng chủ nhân chưa ngang tầm với chúng. Kẻ xuề xòa trong ngôi nhà vương giả. K...